Chuyển đến nội dung chính

Than

Sao người ta đối xử với nhau quá tàn khốc? Tìm đến nhau vì đồng tiền. Nhưng hơn cả đồng tiền là sự tự ái. Sự tự ái này rởm rật ở chỗ xuất phát từ tính cá nhân yếu và niềm tin nông cạn. Vì luôn nghi vấn ở giá trị nội tại đâm ra ngờ vực cả thế giới. Cả xã hội không tìm đâu thấy lòng tin. Lòng tin là thứ nước lèo đổ đi lềnh phềnh trương sình trong thùng sơn mốc meo chờ đến cuối này để được chui vào cống. Cứ tin nhau thì có phải xã hội sẽ tốt đẹp hơn không? Sự lừa dối lên đến cao trào khi ai đó cứ thấp thỏm lo cho từng chút thiệt hơn. AI cũng cố gắng vươn ra, đè lên luật lệ. Có những thứ luật lệ tưởng chừng cơ bản và nguyên thủy; nhưng cũng bị lờ đi. Lờ lâu dần thành quen, rằng như vậy là tốt như mọi người cảm thấy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giác tính và lý tính

Lâu rồi mình không viết blog nên hôm nay nhân dịp chán việc mình sẽ ngồi viết vớ vẩn về lý trí và tình cảm, thực ra là về giác tính và lý tính. Lý trí và tình cảm có tương đương với lý tính và giác tính hay không? Điều đó mình cũng không biết chắc. Thực ra nhận thức lý tính và nhận thức giác tính là khác nhau hoàn toàn, theo mấy ông cao siêu, ví dụ Kant. Tất nhiên khi đọc mấy câu khẳng định như vậy, bạn sẽ khởi sự suy luận. Và suy luận xong thì sẽ có một cảm giác rằng nó đúng hoặc sai. Giác tính là khả năng của con người tiếp nhận trực quan những phản ánh từ thực tại, phải không? Ví dụ bạn nhìn tia nắng. Bạn cảm nhận được rằng nắng thì ấm hoặc nóng, màu vàng nhạt hoặc đậm. Lý tính là khi bạn tiến một bước nữa, từ những dự kiện của giác tính đến phân tích trạng thái, tính chất của sự vật. Ví dụ, nắng ấm và vàng nhạt thì là nắng mùa thu. Nắng nóng và vàng gắt thì là nắng mùa hè. Lý tính sẽ làm thêm một bước nữa là quy định hành động hoặc phản ứng của cá nhân đối với sự vật. Ví dụ, nắng mùa …

Lại một người nữa ra đi